Tượng đài bóng đá Việt Nam sớm phải nói lời “tạ từ’ với bóng đá và sa đà vào tửu – sắc?

Vì sao sự nghiệp của Trần Minh Chiến luôn gắn liền với dang dở? Vì mỹ nhân, vì y học thời đó nó thế hay vì… định mệnh?

Minh Chiến hay cỡ nào?

Trần Minh Chiến chia tay sự nghiệp vì chấn thương năm 1996, khi mới 22 tuổi, tức là vẫn chưa chính thức bước vào cái độ chín của sự nghiệp thi đấu. Nhưng cựu tiền đạo sinh năm 1974 này lại là ngôi sao được nhớ đến bậc nhất trong lứa “thế hệ vàng” đầu tiên của bóng đá Việt Nam.

Người hâm mộ nhớ Chiến, vì tại SEA Games ở Chiang Mai Thái Lan tháng 12/1995, Việt Nam lần đầu giành quyền lọt vào chung kết, nhờ tuyệt phẩm của anh. Mà thường thì “lần đầu” luôn khó phai trong ký ức…

Người ta nhớ Chiến và luôn đặt ra câu hỏi: nếu Trần Minh Chiến không bị 5 lần 7 lượt đứt dây chằng đầu gối dẫn đến đứt nghiệp ở cái tuổi quá trẻ, anh sẽ còn vươn tới đâu?

Người ta có lý do để tiếc cho Minh Chiến. Vì anh có thừa đẳng cấp và tài năng nhưng lại quá thiếu may mắn.

Thời còn thi đấu trong màu áo Thể công cũng như ĐTQG, Nguyễn Hồng Sơn kiến tạo rất nhiều đường chuyền thành bàn cho đồng đội lập công. Nhưng có lẽ, Sơn “Công Chúa” sẽ không bao giờ quên pha kiến tạo cho Minh Chiến lập siêu phẩm vàng trong trận Myanmar năm 1995.

Nguyễn Hồng Sơn cho rằng: “Minh Chiến là mẫu tiền đạo khéo nhất tôi từng biết trong sự nghiệp. Không giàu thể lực, anh Chiến chơi bóng bằng tư duy và biết dựa vào đồng đội”.

Nguyễn Liêm Thanh, đồng đội của Minh Chiến tại Công An TP HCM nhận xét: “Cho đến thời điểm này, tôi chưa thấy mẫu tiền đạo nào của bóng đá Việt Nam sắc bén như Minh Chiến. Xét về sự linh hoạt, nhạy bén và chớp thời cơ thì không ai bằng anh Chiến”.

Những hậu vệ từng đối đầu với Minh Chiến, điển hình như Nguyễn Hoàng Xuân Trúc lại nhớ về anh như một sát thủ khó chịu và đáng sợ. Cựu hậu vệ Cảng Sài Gòn thổ lộ: “Đang ở trạng thái tĩnh, Minh Chiến bất ngờ tăng tốc là thoát khỏi sự truy cản của hậu vệ liền. Đặc biệt, anh ấy còn chọn điểm rơi khôn ngoan nên rất khó kèm”.

Ông Lê Hữu Tường – HLV đầu tiên của Minh Chiến ở trường Năng khiếu nói: “Minh Chiến dứt điểm bóng sống rất tốt, không cần chỉnh. Còn khi đã chỉnh được thì chết với nó liền, ví dụ như bàn thắng vào lưới Myanmar năm 1995”.

Trong khi đó nhà báo kỳ cựu Nguyễn Nguyên thì đúc kết: “Minh Chiến khéo léo như Nguyễn Cao Cường. Anh ấy cũng không chiến cực tốt, về khả năng này, tôi cho rằng Chiến chỉ đứng sau anh Nguyễn Văn Dũng”.

Bí quyết chinh phục “Người đẹp Tây Đô”

Tấm Huy chương bạc SEA Games 1995 cùng một bàn thắng để đời đưa Trần Minh Chiến trở thành ngôi sao sáng giá nhất của bóng đá Việt Nam thời ấy.

Là ngôi sao sáng giá, nổi tiếng lại còn trẻ, đương nhiên Trần Minh Chiến được nhiều các cô gái hâm mộ… ái mộ.

Vậy nên, cựu danh thủ Nguyễn Liêm Thanh, đồng đội của Minh Chiến tiết lộ, tác giả của bàn thắng Vàng vào lưới Myanmar năm 1995 không chỉ là sát thủ trên sân cỏ, mà còn là chàng trai khá đào hoa.

Nhưng ngoài tài năng và danh tiếng sân cỏ, Minh Chiến còn trở thành “soái ca” mơ ước của phái đẹp nhờ… giọng hát hay.

Nguyễn Liêm Thanh tiết lộ: “Thời ấy chúng tôi được các cô gái ngưỡng mộ lắm. Minh Chiến thì lại càng được các cô gái mê nhờ giọng hát dễ đi vào lòng người”.

Diễn viên Việt Trinh là một trong những mối tình nổi tiếng nhất của Trần Minh Chiến thời anh còn là chàng tiền đạo “hát hay, đá bóng giỏi”.

Minh Chiến sau này cũng xác nhận về mối quan hệ với cô đào nổi tiếng trong “Người đẹp Tây Đô” nhưng anh cho biết, đó chỉ là quá khứ và anh không muốn nhắc lại quá khứ, khi mà cả hai đều đã có gia đình riêng.

Từng có những lời ong tiếng ve cho rằng, Minh Chiến sớm phải nói lời tạ từ với bóng đá cũng chỉ vì quá sa đà vào tửu – sắc với những mỹ nhân tầm cỡ như “Người đẹp Tây Đô”.

Cái nghiệp và định mệnh

Nhưng trên thực tế, khi ngẩng cao đầu rời Chiang Mai năm 1995, dù với băng trắng kín đầu gối, thì có lẽ Minh Chiến cũng chẳng bao giờ hình dung cuộc đời lại éo le với tài năng, đam mê và khát vọng của anh đến như vậy.

Bởi sau SEA Games 18, sau 4 lần mổ gối từ Việt Nam tới Đức nhưng đều thất bại, Minh Chiến phải chấp nhận dừng cuộc chơi ở tuổi 22

Minh Chiến nói: “Y học thời điểm đó chưa phát triển như bây giờ. Nhưng mấu chốt là do tôi quá ham thi đấu. Ban đầu cũng nghĩ chỉ là chấn thương đầu gối bình thường.

Ở SEA Games 1995, tôi bị chấn thương từ trận gặp Campuchia tại vòng bảng nhưng vẫn xin BHL vào sân ở trận bán kết gặp Myanmar. Khi trở lại Việt Nam, tôi cũng không nghĩ chấn thương của mình quá nặng và vẫn ham thi đấu”.

Cứ thế, Minh Chiến mổ gối rồi lại đá. Và khi Chiến tự gục ngã trong trận giao hữu giữa Việt Nam 1 và Việt Nam 2 để chuẩn bị cho Tiger Cup 1996, người ta thấy có một ông lão cứ lẽo đẽo đi theo băng ca cáng anh ra sân, ông vừa đi vừa đọc kinh trong nước mắt.

Ông lão ấy là Trần Văn Cửu, cha của Trần Minh Chiến. Hơn ai hết vào thời điểm ấy, ông Cửu hiểu rằng, cái duyên của con trai mình với bóng đá đã hết. Trời cho con trai ông đôi chân khéo léo, nhưng cũng sớm lấy đi đôi chân tài hoa ấy…

Ông Trần Văn Cửu thổ lộ: “Bóng đá với gia đình tôi không phải nghề, mà là cái nghiệp.

Trước Minh Chiến, hai anh trai của nó là Trần Minh Huy và Trần Minh Trung cũng là những cầu thủ được đánh giá cao, nhưng sự nghiệp cũng lận đận, chẳng đến đâu cả vì chấn thương”.

Vì hiểu được cái nghiệp bóng đá khá bạc nên ông Cửu từng cấm Minh Chiến theo nghiệp quần đùi áo số, ông muốn Chiến theo đuổi sự nghiệp học hành. Nhưng rốt cuộc, gia đình không thể ngăn cản Minh Chiến đến với bóng đá.

Nhà báo Nguyễn Nguyên thì nói: “Tôi không cho rằng Minh Chiến giải nghệ sớm vì chơi bời quá đà. Ngoài Trần Minh Chiến, gia đình này còn có Trần Minh Huy, Trần Minh Trung và Trần Minh Thắng, họ đều có điểm chung là tài năng và không chiến rất giỏi.

Nhưng họ đều lận đận vì chấn thương. Tôi có cảm giác như bóng đá là định mệnh của dòng họ Trần Minh”.

Sự phũ phàng ở PVF

Buộc phải rời cuộc chơi quá sớm, Minh Chiến chỉ quanh quẩn ở nhà phụ giúp cha mẹ bán bún bò và sau này là giúp vợ làm tré. Nhưng bóng đá là cái nghiệp. Ngôi sao xuyên thủng mành lưới Myanmar ở Chiang Mai năm nào sinh ra đâu phải để làm tré?

Khi tài năng, hoài bão, khát vọng của cả một đời con người mâu thuẫn với thực tại cuộc sống, thì đó là bi kịch, bi kịch của sự nghiệp. Minh Chiến thừa nhận: “Thời mới buộc phải giải nghệ, tôi chẳng biết phải làm gì cả, chỉ tối ngày uống rượu bia giải sầu”.

Nhưng thời gian tồi tệ nhất trong sự nghiệp của Minh Chiến cũng nhanh chóng qua đi. Năm 1997, anh được Công an TP.HCM tạo điều kiện làm công tác huấn luyện.

Kể từ đó, Minh Chiến lại được sống với niềm đam mê bóng đá, lần lượt trải qua công tác huận luyện tại Ngân hàng Đông Á, Trung tâm thể thao Thành Long…

Tới năm 2009, Minh Chiến về huấn luyện trẻ ở Quỹ đầu tư và phát triển tài năng bóng đá Việt Nam (PVF). Bằng kinh nghiệm bản thân, cộng với việc tích cực cập nhật, học hỏi bóng đá thế giới, phương pháp huấn luyện của Minh Chiến dựa nhiều trên những tính toán khoa học, điều ấy giải thích vì sao PVF nhanh chóng gặt hái thành công.

Minh Chiến đã đưa U-13 PVF vô địch quốc gia 2010, U-15 PVF vô địch quốc gia 2012, U-17 PVF vô địch quốc gia 2014.

Lứa đầu tiên bàn tay Minh Chiến nhào nặn ra từ PVF hiện đang là trụ cột ở đội tuyển U.19 Việt Nam gồm Thanh Tuấn, Thái Quý, Việt Anh, Trọng Hóa, Đức Chinh, Tiến Dụng…

Cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì. Tuy nhiên, khi đã trải qua quá nhiều thăng trầm, biến cố trong sự nghiệp thì thành công hay thất bại với Minh Chiến không còn quá quan trọng nữa.

Vì gia đình giờ đây mới là niềm quan tâm hàng đầu của Minh Chiến. Và gia đình cũng là điểm tựa vững chắc giúp Minh Chiến luôn tự tin hướng về phía trước, như nó đã giúp anh bao lần đứng lên khi gục ngã…

Theo trí thức trẻ

Có thể bạn cũng thích

Được đóng lại.

Tin bài mới đây

Download Premium WordPress Themes Free
Premium WordPress Themes Download
Download WordPress Themes
Download WordPress Themes Free
udemy paid course free download
download karbonn firmware
Free Download WordPress Themes
free download udemy course